Một người bạn mới, chỉ vừa tám tuổi
thôi, đã đủ sẻ chia bao nhiêu niềm vui trong veo trên chiếc xích đu mỗi tối.
Một bí mật trong khu vườn tự mình bật mí: nâng niu trồng 8 hạt Thần Kỳ chỉ có
một hạt duy nhất cựa mình lên cây. Một quán cafe mới mở bên hàng xóm, mở cả con
đường đến ngay cây Ngọc Lan bí ẩn bấy lâu vẫn lặng thầm tặng hương. Một người
thân xa sắp trở về nhà. Một bông hoa nở muộn. Một tối không hò hẹn, không bận
bịu. Và có thể sẽ là một đêm róc rách mưa...
Tất cả những điều đó nói như người
ta, đều Vô thường cả. Vậy mà cứ mến, cứ yêu....Mỗi buổi chiều lại một sắc
chiều, rồi biến mất, chẳng bao giờ trở lại. Mỗi cảnh mỗi người đi qua cuôc đời
ta mát lành hay phong ba, cho cả kiếp người, cũng giống như là gió thoảng. Vậy
nên là cứ để gió cuốn đi và lượn bay cùng, dù có thể chỉ chạm vào một vài khắc
của thăng hoa.
Đứa trẻ không biết rằng chẳng có gì
là ngưng đọng mãi, dù là niềm vui hay nỗi buồn - đứa trẻ vẫn hồn nhiên
hết mình trong hiện tại. Có nụ cười của một nhà thông thái trong ánh nhìn trong
veo của em!
Chiều đủng đỉnh đi qua khu vườn,
trên chiếc xích đu màu trắng, có một thiên thần dấu đi đôi cánh, ngồi trước tôi
mỉm cười: chị nhìn mặt trời lặn kìa, đỏ chót, đẹp chưa!
Tặng bé Kiệt thương, dù em không đọc
được những dòng này :)

0 comments:
Post a Comment