Suốt cả ngày âm u và
bức bối, cuối cùng trời cũng đổ mưa. Mưa chao ánh đèn, mưa nghiêng tán lá, mưa
xôn xao cả tấm lòng mùa hạ, mưa về bồi hồi cả đêm...

Gió đưa mưa về trên
ngọn cây Vông, gió thổi nôn nao như lâu lâu mới gặp người thân quý. Gió chạy
thật nhanh trên mái ngói, gió xô vào cửa nhà mong cuốn hết nóng nảy đi.
Vẫn là gió! Chờ mưa
rơi rồi mới thầm thì, gió ca hát, trải lòng trong bóng tối. Gió bay bay khẽ đùa
làn tóc rối, gió dịu dàng như chưa từng phong ba... Gió đã lang thang khắp đồi
núi, rừng già, gió lướt qua thung lũng và bao đồng cỏ nữa, gió vượt biển, băng
qua bầu trời về làm cho mưa rơi!
Ngoài hiên nhà
cây cỏ đang tắm mát, bụi hồng leo khô khát giờ tung tăng chào mưa.
Và chẳng ai biết
mưa chan chứa nỗi niềm gì mà xao xác quá. Mưa đong hồ nước đầy, mưa buông rèm
phủ kín mặt sân. Mưa thoáng chút bần thần rồi bỗng chốc đổ ào như người đãng
trí... Khi gió lặng im, thoáng nghe, hình như chính tiếng mưa rền rĩ: mưa lạc
đường nên chẳng kể vui hay buồn, cứ trút cạn ngọn nguồn vào nhân gian...
Rồi trong đêm, đâu đó
bên thềm, cầu mong không bé con nào bị ướt, không có nẻo đường nào trơn trượt,
để người gánh hàng về thôi cũng được bình an....
Ngày mai: gió lặng,
mưa tan, trời sẽ ngập tràn... trong veo!





