Tuesday, 6 November 2012

Chơi với gió, hẹn hò cùng mưa

0 comments
Suốt cả ngày âm u và bức bối, cuối cùng trời cũng đổ mưa. Mưa chao ánh đèn, mưa nghiêng tán lá, mưa xôn xao cả tấm lòng mùa hạ, mưa về bồi hồi cả đêm...
Gió đưa mưa về trên ngọn cây Vông, gió thổi nôn nao như lâu lâu mới gặp người thân quý. Gió chạy thật nhanh trên mái ngói, gió xô vào cửa nhà mong cuốn hết nóng nảy đi. 
Vẫn là gió! Chờ mưa rơi rồi mới thầm thì, gió ca hát, trải lòng trong bóng tối. Gió bay bay khẽ đùa làn tóc rối, gió dịu dàng như chưa từng phong ba... Gió đã lang thang khắp đồi núi, rừng già, gió lướt qua thung lũng và bao đồng cỏ nữa, gió vượt biển, băng qua bầu trời về làm cho mưa rơi!

Ngoài hiên nhà cây cỏ đang tắm mát, bụi hồng leo khô khát giờ tung tăng chào mưa.

Và chẳng ai biết mưa chan chứa nỗi niềm gì mà xao xác quá. Mưa đong hồ nước đầy, mưa buông rèm phủ kín mặt sân. Mưa thoáng chút bần thần rồi bỗng chốc đổ ào như người đãng trí... Khi gió lặng im, thoáng nghe, hình như chính tiếng mưa rền rĩ: mưa lạc đường nên chẳng kể vui hay buồn, cứ trút cạn ngọn nguồn vào nhân gian...

Rồi trong đêm, đâu đó bên thềm, cầu mong không bé con nào bị ướt, không có nẻo đường nào trơn trượt, để người gánh hàng về thôi cũng được bình an....

Ngày mai: gió lặng, mưa tan, trời sẽ ngập tràn... trong veo!
https://mail.google.com/mail/ca/images/cleardot.gif
Read full post »

Những hạt giống mùa xuân

0 comments

Lúc nhỏ, nghe người ta nói tới chốn bồng lai tiên cảnh, lòng chỉ muốn đến đó không về nữa.
Lớn lên rồi mà tâm hồn chẳng chịu lớn cùng, vẫn tin vào thượng giới qua những câu chuyện thần tiên...

Thiên đường ở đâu?! Thiên đường ở trên trái đất này. Và, dẫu chưa nhìn thấy với đôi mắt này, nhưng trái tim hình như rất rõ: nơi đó ngập tràn bình an và hạnh phúc. Bởi vì ngôn ngữ, cử chỉ của thiên đường là yêu thương!

Ngày hôm nay chúng tôi đã hẹn hò nhau, không phải đi tới thiên đường tương lai, mà hẹn nhau cùng xây dựng nó. Nhìn vào đôi mắt của cô bé lớp 10, nụ cười của người phụ nữ ngoài 50 tuổi và khuôn mặt rạng rỡ của những chàng thanh niên vừa bước vào đời lẫn những anh chị trung niên đã nếm trải nhiều sương gió - những người tin rằng sống là dành cho thương mến, tôi tin là có thiên đường. Nó có mặt ở ngay đây ấm nóng trong trái tim thành thật, cởi mở và đầy thiện ý. Nó hiện hữu xung quanh mình trong ánh nhìn yêu thương và hân hoan, nó lan tỏa sinh khí nơi những bàn tay nhẹ nhàng xiết chặt tình thân ái...Trong khu vườn Sống Đẹp, những nốt nhạc không lời đang khẽ khàng rung lên với Cây Đời, báo hiệu rằng: hạt tình yêu đã nở hoa.

Cảm ơn những hạt giống mùa xuân và Chủ nhân của khu vườn đã ban phúc lành cho người làm vườn được ngắm nhìn sự sống trong hình hài của những nụ hoa!

Lớp học đã khép lại để cho những nụ mầm trong tâm hồn tự do nảy nở và bay xa.

Hẳn là đâu đây trên mặt đất này, hạt giống của thiên đường đương cựa mình nhú lên những chồi xanh ^ ^

Chúc mẹ đất ngon giấc êm đềm nâng đỡ những hạt Tốt Lành trong đêm...

Chúc các bạn ngủ thật dịu dàng trong thư thái và bình an!

Read full post »

Đêm hè ơn cây

0 comments

Có một khu vườn nhỏ khuất sau mấy ngôi nhà cao tầng, không rõ ít hay nhiều cây. Thấp thoáng có đám lá cành xanh xanh vươn mình ra đón nắng.
 Khu vườn ấy hẳn của một người yêu cây lắm!  Không phải bởi chủ nhân còn giữ đất cho vườn, dù khu phố đó giá đất cao ngút ngất. Mà quan trọng là vì, nơi góc vườn yên ắng đó nuôi dưỡng một sức sống lạ thường. Sức sống ấy dào dạt khắp vườn, vượt khỏi những dãy nhà kín cổng cao tường. Sức sống của nàng Ngọc Lan ngát hương!

Những loài cây thơm là những loại cây thật lạ. Bản tính chúng hình như ưa hướng nội. Thay vì thích thú phô bày, cội cây thường rút sâu vào đất để chưng cất thêm hương. Những cây càng có mùi hương thanh tao, cao quý hình như lại càng ưa nép vào lòng mẹ đất bao la. Cây Ngọc Lan đó mấy năm rồi vẫn còn chưa rõ mặt, vậy mà mùa hạ nào hương cũng thường rời khỏi vườn nhà, qua sân thượng bên này, hào phóng lan vào cả những tâm hồn bận rộn miên man. 

Chẳng bao giờ Ngọc Lan khẩn khoản muốn vào nhà, cũng chưa mảy may nghe hoa chờ được cắm trong bình đẹp. Chỉ thấy một tấm lòng thầm lặng, hết sớm mai rồi chiều tà, lúc nào cũng ngọt ngào dâng hương.

 Những nụ hoa chúm chím, dịu hiền ở trên cao xôn xao vòm lá. Chim đậu lại dưới nhành cây, mây bay chầm chậm lại, trăng lên vằng vặc, mỉm cười cùng hoa.

 Không phải cách nhau một quãng đồng xa, thật là may mắn quá!

 Mà kể cả có cách hoa hồ sâu, biển rộng, nhất định chỉ cẫn mỗi đêm trời gió lộng, hương lại ùa về thơm cả giấc mơ thôi...


Hoa và hương ngoài kia đang say sưa ru mát cả cuộc đời, không nhận ra lời cảm ơn muộn màng đang rón rén tan vào không gian...

Vậy thì chúc cây ngủ ngon hoa nhé :)

Chúc cả khu vườn ngủ ngon!

Read full post »

Tối về lặng yên hồn nhiên

0 comments

Một người bạn mới, chỉ vừa tám tuổi thôi, đã đủ sẻ chia bao nhiêu niềm vui trong veo trên chiếc xích đu mỗi tối. Một bí mật trong khu vườn tự mình bật mí: nâng niu trồng 8 hạt Thần Kỳ chỉ có một hạt duy nhất cựa mình lên cây. Một quán cafe mới mở bên hàng xóm, mở cả con đường đến ngay cây Ngọc Lan bí ẩn bấy lâu vẫn lặng thầm tặng hương. Một người thân xa sắp trở về nhà. Một bông hoa nở muộn. Một tối không hò hẹn, không bận bịu. Và có thể sẽ là một đêm róc rách mưa...

Tất cả những điều đó nói như người ta, đều Vô thường cả. Vậy mà cứ mến, cứ yêu....Mỗi buổi chiều lại một sắc chiều, rồi biến mất, chẳng bao giờ trở lại. Mỗi cảnh mỗi người đi qua cuôc đời ta mát lành hay phong ba, cho cả kiếp người, cũng giống như là gió thoảng. Vậy nên là cứ để gió cuốn đi và lượn bay cùng, dù có thể chỉ chạm vào một vài khắc của thăng hoa. 

Đứa trẻ không biết rằng chẳng có gì là ngưng đọng mãi, dù là niềm vui hay nỗi buồn -  đứa trẻ vẫn hồn nhiên hết mình trong hiện tại. Có nụ cười của một nhà thông thái trong ánh nhìn trong veo của em!

Chiều đủng đỉnh đi qua khu vườn, trên chiếc xích đu màu trắng, có một thiên thần dấu đi đôi cánh, ngồi trước tôi mỉm cười: chị nhìn mặt trời lặn kìa, đỏ chót, đẹp chưa!

Tặng bé Kiệt thương, dù em không đọc được những dòng này :)

Read full post »

Chào buổi sáng!

0 comments

 Mở cửa thật khẽ khàng, kẻo làn hương tan đi mất. Nhắc ghế ngồi thật nhẹ, để chim khỏi giật mình thôi ca. Lặng yên trong ban mai, thấy bầu trời thật lạ. Vạn vật  hẳn là tỉnh giấc lâu rồi, sao mà vẫn đẹp như là cơn mơ?!

Những hạt mưa vừa xinh lung linh trên cánh hoa hồng thắm. Hoa không thể biết rằng mưa cất mình từ biển, hồ, sông, suối, đến nơi này đậu lại vì vẻ dịu dàng, duyên dáng của hoa.

Cụm Tóc Tiên rất mềm, lá mướt xanh, dánh hình thanh mảnh. Mỗi bông sáu cánh mềm mại, biết bao là mềm mại. Nhị hoa mỏng manh vàng, thơm nhẹ hương tóc dài con gái ngày xưa. Gió sớm chỉ dìu dặt khẽ đưa, như sợ làm rơi mất những hạt ngọc mưa trên mặt hoa da phấn. Ý tứ chờ lúc hoa cười, mới đưa hương thanh mát lan vào không gian.


Có điều gì đó ẩn mình trong bước chuyển chậm rãi của thời gian. Sớm mai yên vắng luôn chứa đựng những ngạc nhiên giản dị mà kỳ thú.

Không phải vẻ đẹp của hoa, không phải sắc màu của lá, không phải âm thanh chim chóc, không phải hương thơm của đất trời hay sự chạm đến của gió mát, mưa trong.. Tất cả những điều đó hình như không phải. Chúng lúc nào chẳng ở đó, hồn nhiên và tự tại? Chúng lúc nào cũng rất biết cách là chính mình thật thoải mái và tự nhiên :)

Này tâm trí, đừng thoắt đã nghĩ ngợi triền miên! Bởi khi đó sẽ không còn thấy nữa. Chỉ cần khoan thai chậm lại: một phút lắng lòng biết ơn. Cảm ơn mắt biết nhìn vẻ đẹp, tai biết đón tiếng  thanh tao, mũi tinh tường  với hương thơm và làn da vẫn đủ nhay cảm để chạm vào sự mềm mại và tươi mát... 

Cảm ơn tâm hồn mở cửa, cho mỗi ngày ùa vào là một ngày nữa Yêu thương...

Hà Nội, cuối tháng 7
Read full post »

Chờ với sông ơi!

0 comments

Một lần hai anh em cãi nhau vì quyển truyện “Tiết Nhơn Quý chinh Đông”. Tôi giận anh Tĩnh luôn vì tội ko giữ lời, giành đọc trước. Cãi không lại, giành không được, tôi tức lắm chạy thẳng ra sau hậu liêu đập cây dừa khô chết ông Tư lôi vô phơi chờ làm củi. Đâp đỏ tay rồi chưa hả, tôi ngồi sụp xuống khóc ngon lành, không thèm nghe tiếng chuôngchùa văng vẳng mà tôi ưa thích đang gọi giờ đọc kinh nhật tụng buổi chiều.

Ngồi đó cho tới khi những sợi nắng vàng biến mất hoàn toàn trên bậu cửa thâm nâu thì nghe giọng cô Hai khe khẽ: “ nãy giờ ở đâu cô Hai ngó hoài hổng thấy, bữa nay anh Tĩnh đọc luôn phần Pháp cú của con đó. Ăn cơm rồi kêu ảnh ôn lại nghen con”. Tôi không thèm ngó lên, chỉ vùng vằng đáp : “con nghỉ chơi với ảnh luôn rồi, cô Hai kêu út Phượng đọc cho con đi. Mai mốt con hổng thèm phơi thuốc với ảnh nữa đâu, con cũng nghỉ đi học chung xe với ảnh, không thèm ngồi chung với ảnh nữa. Con ghét ảnh!” Nói rồi tôi lại  khóc òa lên. Cô dịu dàng ôm tôi vào lòng một hồi rồi vừa lau nước mắt dỗ dành;”Nín đi, nín đi rồi Hai kể con nghe bí mật của dòng sông…”

Trước cổng chùa tự thủa nào vẫn có một dòng sông. Mỗi chiều về, hoàng hôn thẫm đỏ lấp lánh trên mặt sóng, ánh chiều nhảy múa trên những tàu dừa nước, trên những khóm lục bình trôi chầm chậm, dòng sông đẹp nao lòng. Hôm nay, ngày tuần trăng sớm. Ánh vàng lung linh dìu dặt trên sông. Dòng nước khoan thai xuôi theo hướng đông mềm mại dịu dàng giữa đôi bờ vắng vẻ,  khiến đứa trẻ mới khóc nhè là tôi cũng phải ngẩn ngơ xao xuyến. Ngồi xuống dưới gốc me già, tay nhè nhẹ dựng cổ áo tôi lên, giọng cô Hai khe khẽ như lời của gió “Ban chiều cô kêu anh Tĩnh qua bên sông chà gạo với ông Tư, anh con than nước ròng muốn lên đò phải lội một hồi ra ngoài mới đủ nước cho đò chạy, mà nước cạn là nhiều xác heo gà mắc lại không trôi, ảnh ghê dữ lắm vậy mà vẫn đi, vì sợ con ko biết lội, chân tay quýnh quáng đụng nhằm rác đó thì sẽ hết hồn. Có phải ảnh toàn ăn hiếp con không?! Mà con coi, mới đó mà đâu còn thấy dấu vết gì của rác. Nhờ sông rộng lòng cứ chảy hoài, chảy miết nên bao nhiêu rác đó mới trôi đi. Nếu sông ngày ngày đều để bụng giận hờn người quăng rác xuống, ngưng lại ko thèm chảy nữa, thì làm sao con qua được đò để tới chùa với cô Hai phải hông con?”

Tôi đăm đắm nhìn sông. Con nước hiền hòa đầy ắp  như chưa từng có bất kỳ bóng dáng  nào của bao nhiêu cỏ, rác, xác chết nổi trôi. Sông có thể tươi mới, tràn đầy sức sống mỗi ngày vì nó không để bụng. Thì ra đó là bí mật về vẻ đẹp và sự bất tận của những dòng sông! Cô Hai mỉm cười khi thấy tôi yên lặng. Tôi biết ở trên cao trăng cũng mỉm cười và khe khẽ  bật cười, tôi tự  nhủ: ừ, chờ mình với sông ơi!










Read full post »

Mưa rơi trên chiếc lá Sen

0 comments


Ngay bên song, trời vẫn đang vần vũ. Mây trôi miên man hình như để kịp khỏi rơi xuống nơi u tối. Những hạt mưa may mắn sẽ buông mình đúng ngọn cây hoặc bụi hoa rồi mới từ từ nhảy dây xuống đất. Trong hơi gió có thể nghe thấy vị đất ẩm đi mềm mại. Cỏ cây cũng được gột rửa mát lành đang hít thở nhịp khoan thai.

Đêm mưa kéo dài. Bắt đầu tuôn tràn không muốn dứt. Mưa không lần nào như lần nào. Chắc nhiều nỗi niềm riêng  tư...

Mấy ngày trước không mưa, ngóng đợi cho vơi nóng bức.  Nhưng rồi suốt đêm mưa về thao thức, e là hồ lên nước đầy Sen cũng khó ngủ như là cơn mưa.

Lại một đêm nữa không sao, không trăng, không mây, chỉ còn mưa dằng dặc. Sen chắc đã đủ bối rối tơ lòng sao trời còn dệt thêm muôn ngàn sợi tơ?!

Ngày mai trời tạnh rồi, nhất định sẽ ra hồ hỏi thăm chị em Sen!

Các em chịu khó nương vào lá nhé! Ngủ ngoan nào, ngủ ngoan...
Read full post »
 

Copyright © Lắng nghe điều bình thường Design by Free CSS Templates | Blogger Theme by BTDesigner | Powered by Blogger