Trăng
lên trên ngọn Bồ Đề lấp lánh. Ở quê nhà, người ta sẽ gọi đó là cây Vông Nem.
Những phiến lá mướt xanh vẫn còn dấu vết mưa lành, thi thoảng gió chao qua lại
sáng lên óng ánh. Cây Vông Nem rất hiền. Không biết có phải vì mấy ngàn năm
trước đã có bậc thánh nhân ngồi dưới cội Bồ Đề gột rửa mọi tạp niệm, ưu phiền
nên từ tâm, chính khí vẫn còn lưu truyền vào tận giống loài cây?!
Nhìn từ xa cây
trông rất lạ. Lá xanh ngời sức sống mà không dày đặc quấn vào nhau. Cây đứng
bình yên, thân ngay thẳng vươn mình mà vẫn dịu hiền, nhũn nhặn. Thú vị nhất là
những chiếc lá hình trái tim tươi mát, rất ung dung tách rời nhau. Lá nào cũng
đẹp hết mình mà không bịn rịn, không phụ thuộc. Cuống lá khá xa cành trông như
những phiến bạc mong manh ai đó khéo léo treo vào nhành cây.
Cách hồ Thiền Quang
không xa, ngay đầu phố Trần Nhân Tông may mắn có một hàng Vông Nem tươi thắm.
Cây ở đây không xum xuê rợp cành mà chỉ thanh mảnh rất có duyên. Mỗi sớm mai
trong lành, khi nắng vừa mới nghiêng mình chạm tới thân cành thì những phiến lá
đã mở bừng đôi mắt trong veo chào ngày mới. Cả hàng cây không hẹn, vụt
thắp sáng cả bầu trời với nụ cười rạng ngời hân hoan.
Đi bộ dưới hàng
cây, rồi lùi ra xa ngắm, cây khoan thai vẫy tay chào phố, lá dịu dàng che mát
góc đường xanh. Khi nắng bừng lên, gió chao nghiêng đầu cành, cây và lá
chợt xao xuyến khi thấy người bồi hồi, tự mình rung lên những nốt nhạc ngọt
ngào thanh thanh...
Âm nhạc đó bạn
có thể nghe bằng đôi mắt. Đôi mắt của tâm hồn, đôi mắt màu xanh non.

0 comments:
Post a Comment