Mở
cửa thật khẽ khàng, kẻo làn hương tan đi mất. Nhắc ghế ngồi thật nhẹ, để chim
khỏi giật mình thôi ca. Lặng yên trong ban mai, thấy bầu trời thật lạ. Vạn vật
hẳn là tỉnh giấc lâu rồi, sao mà vẫn đẹp như là cơn mơ?!
Những hạt mưa vừa xinh
lung linh trên cánh hoa hồng thắm. Hoa không thể biết rằng mưa cất mình từ
biển, hồ, sông, suối, đến nơi này đậu lại vì vẻ dịu dàng, duyên dáng của hoa.
Cụm Tóc Tiên
rất mềm, lá mướt xanh, dánh hình thanh mảnh. Mỗi bông sáu cánh mềm mại,
biết bao là mềm mại. Nhị hoa mỏng manh vàng, thơm nhẹ hương tóc dài con gái
ngày xưa. Gió sớm chỉ dìu dặt khẽ đưa, như sợ làm rơi mất những hạt ngọc mưa
trên mặt hoa da phấn. Ý tứ chờ lúc hoa cười, mới đưa hương thanh mát lan vào
không gian.
Có điều gì đó ẩn mình
trong bước chuyển chậm rãi của thời gian. Sớm mai yên vắng luôn chứa đựng những
ngạc nhiên giản dị mà kỳ thú.
Không phải vẻ đẹp của
hoa, không phải sắc màu của lá, không phải âm thanh chim chóc, không phải hương
thơm của đất trời hay sự chạm đến của gió mát, mưa trong.. Tất cả những điều đó
hình như không phải. Chúng lúc nào chẳng ở đó, hồn nhiên và tự tại? Chúng lúc
nào cũng rất biết cách là chính mình thật thoải mái và tự nhiên :)
Này tâm trí, đừng
thoắt đã nghĩ ngợi triền miên! Bởi khi đó sẽ không còn thấy nữa. Chỉ cần khoan
thai chậm lại: một phút lắng lòng biết ơn. Cảm ơn mắt biết nhìn vẻ đẹp, tai
biết đón tiếng thanh tao, mũi tinh tường với hương thơm và làn da
vẫn đủ nhay cảm để chạm vào sự mềm mại và tươi mát...
Cảm ơn tâm hồn mở cửa,
cho mỗi ngày ùa vào là một ngày nữa Yêu thương...

0 comments:
Post a Comment