Có một khu vườn nhỏ
khuất sau mấy ngôi nhà cao tầng, không rõ ít hay nhiều cây. Thấp thoáng có đám
lá cành xanh xanh vươn mình ra đón nắng.
Khu vườn ấy hẳn
của một người yêu cây lắm! Không phải bởi chủ nhân còn giữ đất cho vườn,
dù khu phố đó giá đất cao ngút ngất. Mà quan trọng là vì, nơi góc vườn yên ắng
đó nuôi dưỡng một sức sống lạ thường. Sức sống ấy dào dạt khắp vườn, vượt khỏi
những dãy nhà kín cổng cao tường. Sức sống của nàng Ngọc Lan ngát hương!
Những loài cây thơm là
những loại cây thật lạ. Bản tính chúng hình như ưa hướng nội. Thay vì thích thú
phô bày, cội cây thường rút sâu vào đất để chưng cất thêm hương. Những cây càng
có mùi hương thanh tao, cao quý hình như lại càng ưa nép vào lòng mẹ đất bao
la. Cây Ngọc Lan đó mấy năm rồi vẫn còn chưa rõ mặt, vậy mà mùa hạ nào hương
cũng thường rời khỏi vườn nhà, qua sân thượng bên này, hào phóng lan vào
cả những tâm hồn bận rộn miên man.
Chẳng bao giờ Ngọc Lan
khẩn khoản muốn vào nhà, cũng chưa mảy may nghe hoa chờ được cắm trong bình
đẹp. Chỉ thấy một tấm lòng thầm lặng, hết sớm mai rồi chiều tà, lúc nào cũng
ngọt ngào dâng hương.
Những nụ hoa
chúm chím, dịu hiền ở trên cao xôn xao vòm lá. Chim đậu lại dưới nhành cây, mây
bay chầm chậm lại, trăng lên vằng vặc, mỉm cười cùng hoa.
Không phải cách
nhau một quãng đồng xa, thật là may mắn quá!
Mà kể cả có cách
hoa hồ sâu, biển rộng, nhất định chỉ cẫn mỗi đêm trời gió lộng, hương lại ùa về
thơm cả giấc mơ thôi...
Hoa và hương ngoài kia
đang say sưa ru mát cả cuộc đời, không nhận ra lời cảm ơn muộn màng đang rón
rén tan vào không gian...
Vậy thì chúc cây ngủ
ngon hoa nhé :)
Chúc cả khu vườn ngủ
ngon!
0 comments:
Post a Comment